ĐÈN KÉO QUÂN

By ngô xuân vinh

 

ĐÈN KÉO QUÂN  

                        Viết tặng tác giả "Núi Hồng Sông Hiếu"

Ngoái đầu nhìn lài

Cái lồng đèn kéo quân tháng ngày treo trước cửa

Xe ngựa trốn tìm rượt đuổi thâu đêm

Vòng loanh quanh không có ngày chấm dứt

Được chút sáng mờ lòn qua lối nhá nhem

 

"Ăn miếng buồn trong thơ

Uống nỗi đau của triết"  (thơ Chế Lan Viên)

Đời say nửa giấc lòng say tiếp

Mãi thả hồn về bến nước cây

Để quên đi cái lồng đèn da diết

Ngựa đuổi người người duổi ngựa triền miên

         

Rồi chừ đây nay núi Hồng mai sông Hiếu

Tiếng thơ chiều hoà quyện tiếng nghĩa nhân

Trời không trăng ai rắc chùm sao muộn

Để nhớ đời hai tiếng kéo quân 

                      Ngô Xuân Vinhalt

More...

TRÊN CÁNH ĐỒNG CHIÊM

By ngô xuân vinh

 TRÊN CÁNH ĐỒNG CHIÊM

 

Mặt trời làm dịu cơn mưa

Thờ lơ đôi má đã vừa đơm duyên

Ngày ngày trên cánh đồng chiêm

Trâu đầy oi cỏ em quên phố phường

         

Rập rình từng giọt nắng thương

Rơi trên đỉnh rét xuống vườn tuyết tan

Rơi không nghe tiếng âm vang

Chỉ nghe trong nắng thơm vàng áo em

                                         XuânVinh

More...

BÚT SAY

By ngô xuân vinh

 

 

BÚT SAY

 

Trăng bàng bạc nền thu vàng rực lá

Lá sắp tàn hoa tiếp nở đầu thu

Chén quỳnh say rười rượi trăng cô liêu

Thêm một nhấp lâng lâng Hàn Mặc Tử

Thêm một nhấp lâng lâng hương Tôn Nữ

Em là Hương nên anh phải là Giang

Dòng  Hương Giang lồng lộng ánh trăng vàng

Và lộng cả hồn thơ trong chén mặn

Biển cứ mặn cho tình người thêm mặn

Biên mênh nông sóng thoả thích phiêu lưu

Đất còn quay đời còn mãi lãng du

Trăng mãi bạc cho thu vàng rực lá  

                                           Vinh

More...

TẮM BIỂN

By ngô xuân vinh

 

TẮM BIỂN

 

Người đâu khắp bốn phương trời

Về nơi góc bể lặn bơi vẫy vùng

Cởi trần để lại sau lưng

Mũ dày quần áo gấm nhung lụa là

Gái trai lớn nhỏ trẻ già

Tiểu nhân quân tử đều là giống nhau

Phơi mình trên cát trắng phau

Thân nằm dưới nước một màu rêu xanh

Khi bơi khi thả bồng bềnh

Mặc cho ngọn sóng dập dềnh vuốt ve

Phải chi cứ mãi mùa hè

Để thiên với hạ lại về nơi đây

Nhìn trăng nhìn nước nhìn mây ...

Cần chi đến chốn bồng lai thiên đàng 

                       Nguyễn Văn Thưởng

More...

NỖI NIỀM

By ngô xuân vinh

            NỖI NIỀM 

 

Tặng các em gì đây

Mấy vần thơ giản phác

 Thơ ta làm không hay

Nhưng ý từ chân thật.

 

Ta như chiếc lá vàng rụng rơi xuống đất

Các em nhặt lên đặt giữa bàn tay

Nhận ra ta trong chiếc lá vàng rơi rụng ấy

Và hiểu ta qua lớp vỏ khô gầy.

 

Quý hoá lắm thay và kỳ diệu lắm thay

Các em đón ta như tri ân tri kỷ

Rọi bóng hình ta qua kính màu nhân thế

 Theo cách nhìn của bản thể nhân sơ.

 

Ta như con thuyền lênh đênh trôi dạt vào bờ

Gặp các em nơi địa đàng nguyên thuỷ

Thuyền cùng các em chung lòng hiệp ý

Chở đầy trăng về đến bến sông thơ.

 

Trong kiếp sống phù hoa ta chỉ là hành khất

Các em đã cho ta - cái mà ta quý nhất:

Một chữ tâm được khai hoá từ thể chất

Đã hình thành lên nhân bản nguyên sơ.

 

Ta gặp các em không biết tự bao giờ

Có thể mới hôm nay - cũng có thể từ muôn thuở trước

Hai chữ nhân duyên không thể nào giải được

Nó nhiệm mầu vi diệu lắm các em ơi.

 

Từ hôm nay trên cuối chặng đường đời

Ta có các em ngọt bùi chia sẻ

Chúng ta có nhau tình thương huynh đệ

Trải tấm lòng thanh thản sống thanh cao

Bên cạnh nàng thơ muôn vẻ muôn màu.

Vân Trọng Nguyên (Anh cả nhóm thơ Bàn Tay)

alt src=http://i562.photobucket.com/albums/ss63/Takemetoheaven/HoassieBEWEGEND.gif

More...

CÕI MỘNG

By ngô xuân vinh

 

CÕI MỘNG

 

Trăng dẫn lối đưa ta vào cõi mộng

Thật diệu kỳ bến cũ lối xưa

Một bóng hình ẩn dưới sao thưa

Ngây thơ quá! Ấy chỉ là mộng ước 

 

Một con đò dọc ngang xuôi ngược

Đưa khách đi khách đến bến bờ.

Còn ta với một dại khờ

Không bến đợi bóng bơ vơ sầu lẽ !

                            Hồng Liên Nhi   

More...

NHỚ MƯA

By ngô xuân vinh

 NHỚ MƯA 

 

Bất ngờ có trận mưa rào

Chỉ còn hai đứa cùng vào trú mưa

 

Ông trời như cũng tình cờ

Bóng đêm xuống vội vẫn vơ nỗi niềm

Muốn đi mưa chắn ngoài thềm

Hỏi thăm mới biết đường em cùng về

Trăm năm kết lại lời thề

Mưa rơi... ta lại nhớ về đêm mưa

                                   Lê Hùng

More...

NGHIÊNG

By ngô xuân vinh

 

NGHIÊNG

         

Cành cây nghiêng gió vào sông

Đường nghiêng nỗi nhớ men lòng phố xưa

Ta buồn nghiêng nhớ vào thơ

Nhìn ai từa tựa con đò khuất sương

         

Một mình làm cả chiều nghiêng

Về nơi cùng tận gặp đêm trăng gầy

Ký ức còn một bàn tay

Vẫy trăng soi dấu đêm dài nhớ thương

                                Hồng Nhi Muội

More...

ĐẾN MỸ SƠN

By ngô xuân vinh

 

 ĐẾN MỸ SƠN

 

Ta đang kẻ đắm  mình trong cổ tích

Màu rêu xanh hoài cảm nỗi xa xưa...

Mây vẫn bay

Ngàn đời gió lộng

Năm tháng phiêu bồng

Cùng trăng suông đùa bỡn

Những hớ hênh vũ điệu nữ Chăm Pa

Vũ điệu mưa sa

Bồng bềnh cổ tích

Xiêm y chỗ thiếu chỗ thừa

Bàn tay búp ngà - Những ngón kiêu sa

Cho nhân thế ngàn đời buông với buộc

Thân hoá thời gian

Bến bờ dấu tích

Mạch thiên thu ngầm chảy những rong rêu

Soi nối ngàn xưa từng rực rỡ...

Thời gian vây phủ

Đứng giữa hồng trần

Bâng khuâng hồn đá rưng rưng

Mỹ Sơn một chiều ta đến...

                     Phan Đăng Quy

More...

MƠ VỀ ĐÀ LẠT

By ngô xuân vinh

 

altMƠ VỀ ĐÀ LẠT

 

Thác Cam Ly tháng ngày phơi bông trắng

Ngàn thông reo giữa thung lũng đợi tình

Hái hoa tươi tặng nàng thơ lãng mạn

Động đáy hồ... than thở buổi bình minh

 

Du khách đi quên dừng chân phiêu lãng

Tháng hạ về gió núi mát thầm trao

Bao thắng cảnh mờ xao trong giấc mộng

Đưa thi nhân đến vãn xứ hoa đào

 

Mãi ước mơ cùng em lên phố núi

Rẻ đường mây thả mắt dạo đầu non

Tắm sương mù cho phai đời cát bụi

Đường quanh co in đậm dấu chân tròn

                                        Xuân Vinh

More...