CÁNH HOA RỪNG

By ngô xuân vinh

 

CÁNH HOA RỪNG

 

Xa rời phố thị lên sơn dã

Nhặt cánh hoa rừng chúm chím môi

Nắng toả xuân xanh kiều diễm quá

Lòng ta xao xuyến đấy hoa ơi

 

Ta muốn cùng hoa dệt gấm xuân

Thả hồn bay bổng nhẹ lâng lâng

Tìm nơi tiên cảnh bồng lai ấy

Hát bản tình ca vọng xuống trần

                    Vân Trọng Nguyên

More...

MẠCH LÒNG

By ngô xuân vinh

 

MẠCH  LÒNG

 

Lũ bướm vờn hoa reo trước ngõ

Vô tình đánh động cái hồn trinh

Xa xôi tiếng vọng về thương nhớ

Tôi lại làm thơ kể chuyện tình

 

Chuyện tình xưa ấy mãi còn vương

Đeo đẳng dây dưa cuối chặng đường

Lổ đổ trên đầu hai thứ tóc

Mạch lòng chưa cạn suối yêu đương

                              Hồng Nhi Muội

More...

LẮNG TIẾNG MUÔN ĐỜI

By ngô xuân vinh

 

 LẮNG TIẾNG MUÔN ĐỜI

 

Ta lắng nghe khúc trào xuân ngọt mát

Hương sữa hương hoa hương đất

Mặn mòi

Giọng ầu ơ vọng tiếng xa xôi

         

Mẹ dấu yêu ơi !

Năm tháng li quê

Con mãi trở trăn về nguồn cội

Mơi đất mẹ sinh thành

Nơi cha gieo nụ tầm xuân

Đơm trái !

         

Xuân trôi

Mây trắng bồng trên tóc

Một đời khổ kham

Bao mùa ngóng đợi

Thời gian in dấu khúc nôi

Xin tạc muôn đời

Mẹ hỡi

                      Hồng Liên Nhi     

More...

TẮM BIỂN

By ngô xuân vinh

 

TẮM BIỂN

 

Người đâu khắp bốn phương trời

Về nơi góc bể lặn bơi vẫy vùng

Cởi trần để lại sau lưng

Mũ dày quần áo gấm nhung lụa là

Gái trai lớn nhỏ trẻ già

Tiểu nhân quân tử đều là giống nhau

Phơi mình trên cát trắng phau

Thân nằm dưới nước một màu rêu xanh

Khi bơi khi thả bồng bềnh

Mặc cho ngọn sóng dập dềnh vuốt ve

Phải chi cứ mãi mùa hè

Để thiên với hạ lại về nơi đây

Nhìn trăng nhìn nước nhìn mây ...

Cần chi đến chốn bồng lai thiên đàng 

                       Nguyễn Văn Thưởng

More...

NỖI NIỀM

By ngô xuân vinh

            NỖI NIỀM 

 

Tặng các em gì đây

Mấy vần thơ giản phác

 Thơ ta làm không hay

Nhưng ý từ chân thật.

 

Ta như chiếc lá vàng rụng rơi xuống đất

Các em nhặt lên đặt giữa bàn tay

Nhận ra ta trong chiếc lá vàng rơi rụng ấy

Và hiểu ta qua lớp vỏ khô gầy.

 

Quý hoá lắm thay và kỳ diệu lắm thay

Các em đón ta như tri ân tri kỷ

Rọi bóng hình ta qua kính màu nhân thế

 Theo cách nhìn của bản thể nhân sơ.

 

Ta như con thuyền lênh đênh trôi dạt vào bờ

Gặp các em nơi địa đàng nguyên thuỷ

Thuyền cùng các em chung lòng hiệp ý

Chở đầy trăng về đến bến sông thơ.

 

Trong kiếp sống phù hoa ta chỉ là hành khất

Các em đã cho ta - cái mà ta quý nhất:

Một chữ tâm được khai hoá từ thể chất

Đã hình thành lên nhân bản nguyên sơ.

 

Ta gặp các em không biết tự bao giờ

Có thể mới hôm nay - cũng có thể từ muôn thuở trước

Hai chữ nhân duyên không thể nào giải được

Nó nhiệm mầu vi diệu lắm các em ơi.

 

Từ hôm nay trên cuối chặng đường đời

Ta có các em ngọt bùi chia sẻ

Chúng ta có nhau tình thương huynh đệ

Trải tấm lòng thanh thản sống thanh cao

Bên cạnh nàng thơ muôn vẻ muôn màu.

Vân Trọng Nguyên (Anh cả nhóm thơ Bàn Tay)

alt src=http://i562.photobucket.com/albums/ss63/Takemetoheaven/HoassieBEWEGEND.gif

More...

CÕI MỘNG

By ngô xuân vinh

 

CÕI MỘNG

 

Trăng dẫn lối đưa ta vào cõi mộng

Thật diệu kỳ bến cũ lối xưa

Một bóng hình ẩn dưới sao thưa

Ngây thơ quá! Ấy chỉ là mộng ước 

 

Một con đò dọc ngang xuôi ngược

Đưa khách đi khách đến bến bờ.

Còn ta với một dại khờ

Không bến đợi bóng bơ vơ sầu lẽ !

                            Hồng Liên Nhi   

More...

NHỚ MƯA

By ngô xuân vinh

 NHỚ MƯA 

 

Bất ngờ có trận mưa rào

Chỉ còn hai đứa cùng vào trú mưa

 

Ông trời như cũng tình cờ

Bóng đêm xuống vội vẫn vơ nỗi niềm

Muốn đi mưa chắn ngoài thềm

Hỏi thăm mới biết đường em cùng về

Trăm năm kết lại lời thề

Mưa rơi... ta lại nhớ về đêm mưa

                                   Lê Hùng

More...

NGHIÊNG

By ngô xuân vinh

 

NGHIÊNG

         

Cành cây nghiêng gió vào sông

Đường nghiêng nỗi nhớ men lòng phố xưa

Ta buồn nghiêng nhớ vào thơ

Nhìn ai từa tựa con đò khuất sương

         

Một mình làm cả chiều nghiêng

Về nơi cùng tận gặp đêm trăng gầy

Ký ức còn một bàn tay

Vẫy trăng soi dấu đêm dài nhớ thương

                                Hồng Nhi Muội

More...

ĐẾN MỸ SƠN

By ngô xuân vinh

 

 ĐẾN MỸ SƠN

 

Ta đang kẻ đắm  mình trong cổ tích

Màu rêu xanh hoài cảm nỗi xa xưa...

Mây vẫn bay

Ngàn đời gió lộng

Năm tháng phiêu bồng

Cùng trăng suông đùa bỡn

Những hớ hênh vũ điệu nữ Chăm Pa

Vũ điệu mưa sa

Bồng bềnh cổ tích

Xiêm y chỗ thiếu chỗ thừa

Bàn tay búp ngà - Những ngón kiêu sa

Cho nhân thế ngàn đời buông với buộc

Thân hoá thời gian

Bến bờ dấu tích

Mạch thiên thu ngầm chảy những rong rêu

Soi nối ngàn xưa từng rực rỡ...

Thời gian vây phủ

Đứng giữa hồng trần

Bâng khuâng hồn đá rưng rưng

Mỹ Sơn một chiều ta đến...

                     Phan Đăng Quy

More...

ĐƯỜNG XƯA

By ngô xuân vinh

 

ĐƯỜNG  XƯA

 

 Đường xưa lối cũ còn đây

Rêu phong khoả lấp những ngày   tháng qua

Bây giờ đường mới mở hoa

Cốt cách mẩu mực vẫn là đường xưa

                         Vân  Trọng Nguyên

 

 alt

 

More...